“Bây giờ mới được quay lại cuộc sống của một con người…”

Gần 20 năm về nhà chồng là bấy nhiêu năm chị Hồng sống trong địa ngục. Cứ rượu vào là gã chồng vũ phu lại tìm đủ mọi cớ để tra tấn chị đến vỡ thận, hành hạ con bằng cách bắt liếm bát đĩa và ăn cơm vãi của chó.



Sau mỗi trận đòn thừa sống thiếu chết, chị chỉ biết lam lũi dắt con đi lánh nạn mà không thể làm gì bởi có lần gã từng tuyên bố “thà giết vợ chứ không ly dị”

Ám ảnh về cuộc sống nơi “địa ngục trần gian”

Sau hơn một năm sống ly thân, tách biệt với người chồng vũ phu, cuộc sống của mẹ con chị Nguyễn Thị Hồng (sinh năm 1976, thôn 7, xã Chàng Sơn, Thạch Thất, Hà Nội) đã có nhiều thay đổi. Tại xưởng gỗ của người chị gái ruột, chị Hồng ngồi cặm cụi phun sơn, đánh véc ni cho những mảnh gỗ đang chờ được lắp ghép. Những vết thâm tím, sưng đỏ trên khuôn mặt và thân thể của chị giờ đây không còn nữa nhưng vết thương lòng thì vẫn “khắc cốt ghi tâm”. Chưa bước qua ngưỡng cửa của cái tuổi 40 nhưng trông chị già và ốm yếu hơn hẳn. Đó có lẽ là kết quả của nhiều lần chị bị đánh đập đến thừa sống thiếu chết. Chị cười bảo: “Một năm nay, tôi và các con không còn bị lão ta đánh đập, uy hiếp như trước nữa. Cũng từ ngày ấy, cuộc sống của chúng tôi tuy thiếu thốn, khó khăn, vất vả nhưng tâm trí lúc nào cũng thoải mái, vui vẻ mà chẳng phải nơm nớp lo sợ hôm nay phải đối phó với lão như thế nào, ngày mai ôm con trốn đi đâu. Chưa bao giờ tôi quên được những trận đòn roi kinh hoàng, những lần lão rượt đuổi đòi đánh giết mẹ con tôi. Bây giờ tôi và lão, đến nhìn mặt nhau còn thấy chán nói gì đến trò chuyện”.

chong-danh-vo-vao-vung-kin

Một trong những lần chị Hồng bị chồng bạo hành. Ảnh: afamily

Gần 20 năm lấy chồng là bằng ấy thời gian chị Hồng như sống ở “địa ngục trần gian”, liên tục bị người chồng mất nhân tính Phí Đình Dưỡng (sinh năm 1968, thôn 3, Chàng Sơn) bạo hành. Hắn thường xuyên ngược đãi chị và các con bằng những cách vô cùng tàn độc. Nghẹn ngào tủi phận, chị Hồng kể: “Ban đầu, cuộc sống của chúng tôi cũng ấm êm, hạnh phúc. Song chưa đầy 2 năm, khi tôi đẻ cháu thứ nhất là Phí Hồng Nam, không biết vì cớ gì mà anh ta tự nhiên thay đổi tính nết, lao vào rượu chè rồi đánh đập, hành hạ tôi như cơm bữa. Có lần anh ta uống rượu say về chửi rủa, rồi lấy ngay cái cốc thủy tinh ném thẳng vào mặt tôi. Mảnh thủy tinh vỡ trúng vào mạch máu ở mi mắt làm máu chảy ướt hết cả tã lót của con”.

Nhiều lần giữa đêm muộn, chị Hồng và các con đang ngủ, không biết lão ta uống rượu ở đâu về vừa chửi bới vừa lao vào dùng gậy phang tới tấp vào người chị. Chưa thỏa, lão còn xé nát quần áo trên người chị, bắt chị ra sân quỳ đến nỗi ngất đi giữa đêm khuya lạnh lẽo. Có lần hai vợ chồng đang làm việc ở xưởng mộc thì Dưỡng túm tóc chị Hồng đấm đá túi bụi rồi dùng chân đạp mạnh vào vùng kín khiến chị ngất ngay tại chỗ. Sau đó, chị Hồng được gia đình bên ngoại đưa đi cấp cứu tại Bệnh viện Đại học Y Hà Nội. Tại đây, các bác sĩ chẩn đoán chị bị chấn thương thận, phải mổ thì mới qua khỏi, vết thương này chưa kịp lành thì những trận đòn khác lại tiếp tục giáng xuống đầu chị khiến hai mắt bị sưng, tím đen và nằm liệt nhiều ngày.

“Nhiều lúc chỉ vì thằng lớn đi chơi về muộn mà lão bắt nó phải quỳ xuống, ngậm cái bát cho chó ăn, bò từ sân ra ngõ rồi lại từ ngõ vào sân nhiều lần. Có lần, trước bữa ăn cơm lão ta nói: “Mày không phải là con tao. Mày sủa gâu gâu giống con chó thì tao cho mày ăn cơm”. Tôi nhìn thấy mà không làm gì được, đau xót lắm” chị Hồng nhớ lại. Sau nhiều lần bị bạo hành dã man, chị Hồng luôn sống trong trạng thái hoảng loạn bất an, lo lắng người chồng mất nhân tính có thể hành hạ mình bất cứ lúc nào.

chong-danh-vo-da-man

Vết thương chằng chịt trên cơ thể do bị hành hạ suốt bao năm qua. Ảnh: afamily

Cuộc sống đã sang trang

Hiện tại, chị Hồng và 2 con đang ở nhờ tại xưởng gỗ của người chị gái. Tuy thoát khỏi người chồng vũ phu nhưng mỗi khi nhắc lại những tháng ngày đã qua, chị Hồng vẫn không khỏi rùng mình sợ hãi. Đứa con trai lớn của chị đã bỏ học và đi làm mộc cho một xưởng gỗ ở trong làng. Còn con gái năm nay học lớp hai nhưng trên gương mật ngây thơ của cháu vẫn in hằn trong kí ức về những trận đòn roi, những lần bố đánh đập, hành hạ mẹ.

Chỉ tay vào đứa con gái, chị Hồng bảo: “Nó sống được đến ngày hôm nay cũng là do số trời đấy. Lúc nó mới được một tuần tuổi, tôi bị lão ta đánh phải nằm ở trạm xá, chị gái tôi bế nó đến để tôi cho bú thì bỗng nhiên lão ta lao vào giật phắt con bé khỏi tay tôi rồi nói: ‘Tao ném nó vào tường cho nó chết luôn”. Lúc đó, tôi ức quá mới bảo: “Mày mà giết chết nó thì mày phải đi tù”. Thế là hắn ném bịch con bé xuống giường khiến nó tím tái. Nhưng giờ nó thương lão lắm, thường xuyên đạp xe vào nhà cũ thăm và ở lại ăn cơm với bố”.

Giờ đây, những vết thương trên da thịt đã lành lại, nhưng sức khỏe của chị bị suy giảm nhiều, bệnh tật liên miên, mỗi khi trái gió trở trời, đầu và ngực lại đau nhức. Chị Hồng cũng có việc làm ổn định để trang trải cuộc sống. Công việc chủ yếu là đánh giấy ráp và phun sơn véc ni tại xưởng mộc của chị gái ruột. Làm việc chăm chỉ thì mỗi tháng chị kiếm được gần 3 triệu đồng. Với số tiến ấy, tằn tiện cũng đủ chi tiêu cho cả ba mẹ con. Chị bảo bây giờ cứ hết giờ làm, chị chỉ việc lo cơm nước, giặt giũ cho con, tối đến ba mẹ con nằm xem ti vi đến khuya rồi ngủ những giấc sâu và dài tới tận sáng hôm sau. Đôi lần trong giấc mơ vẫn thấy cảnh lão Dưỡng vác dao dọa chém nhưng khi tỉnh lại chị biết tất cả đã qua và cuộc sống của mình chưa bao giờ yên bình như lúc này.

Chị Nguyễn Thị Dinh (chị họ của chị Hồng) tâm sự: “Lão Dưỡng như “Chí Phèo” ấy, cứ rượu vào là chửi đổng chửi chác, phá phách, đánh đập vợ con. Lão còn mắng nhiếc hàng xóm, có lần còn hắt cả bàn thịt của người bán hàng xuống ao, đập vỡ hết cửa kính của UBND xã. Lão từng phải đi cải tạo mất gần 1 năm, nhưng đến lúc quay trở về vẫn chứng nào tật ấy. Từ ngày sống ly thân, lão không còn đánh đập mẹ con Hồng. Dì Hồng vì nghĩ thương con, sợ con mang tiếng nên vẫn chưa ly dị”.

bay-gio-moi-duoc-quay-lai-cuoc-song-cua-mot-con-nguoi

Đơn tố cáo của chị gái chị H. gửi đến các cơ quan chức năng. Ảnh: afamily

Ngày chị Hồng dắt con ra đi cũng là ngày cuộc sống của mẹ con chị bước sang một trang mới. “20 năm qua, đến ngày hôm nay tôi mới cảm nhận là mình được quay trở lại sống đúng nghĩa của một con người. Tôi đã gửi đơn ly hôn lên TAND huyện Thạch Thất và cũng nhiều lần lên trình bày sự tình mong được cơ quan chức năng giải quyết nhanh chóng. Họ cũng có gọi chúng tôi lên nhưng là để hòa giải. Người ta bảo nộp 3 triệu đồng tiền lệ phí nhưng tôi không có nên việc ly hôn vẫn chưa được giải quyết. Đến giờ, tôi lại nghĩ, thôi thì mình sống ly thân cũng được, chỉ cần lão không đến dọa dẫm, đánh đập mẹ con tôi. Ly hôn, mấy đứa nhỏ lại mất cha, rồi sống trong sự đàm tiếu, bàn ra tán vào của làng xóm. Nhiều lần tôi viết đơn tố cáo lão nhưng nghĩ tình nghĩa vợ chồng nên lại rút đơn về. Vì thế, công an không truy cứu trách nhiệm. Lão Dưỡng bây giờ vẫn uống rượu, đập phá, chửi bới người khác nhưng không dám đụng tới mẹ con tôi. Bây giờ lão cứ thui thủi một mình, kể ra đó cũng là cái giá mà lão phải trả”, chị Hồng chia sẻ.

Cơn mưa đầu năm mỗi lúc một dày hạt kéo theo cái lạnh buốt da thịt, chị Hồng vẫn miệt mài làm việc, đôi tay thoăn thoắt phun sơn trên từng mảnh gỗ. Vừa làm chị vừa chia sẻ với chúng tôi về công việc, sự ngoan ngoãn của hai đứa con và dự định cuộc sống sắp tới. Môi chị không cười, nhưng thẳm sâu trong đôi mắt của người phụ nữ bất hạnh ấy, ánh lên niềm vui, niềm hạnh phúc vô tận.

Đỉnh điểm của những trận bạo hành là ngày 5/10/2013, chị Hồng bị chồng đánh tới tấp vào mặt, vào người, phải đi cấp cứu trong tình trạng nguy kịch tại Bệnh viện Đa khoa Thạch Thất. Ngày 7/10, được sự động viên của gia đình, chị Hồng viết đơn tố cáo Phí Đình Dưỡng gửi UBND xã Chàng Sơn, sau đó dẫn hai con sang nhà chị gái ruột lánh nạn. Hậm hực vì vợ bỏ đi, Dưỡng cầm dao đi quanh làng khắp xóm tìm vợ. Hay tin vợ con trốn tại nhà chị ruột, hắn tìm đến tận nơi, lớn giọng dọa dẫm, mắng nhiếc ba mẹ con chị bằng những lời lẽ rất khó nghe. Thậm chí, lão sẵn sàng đánh anh em nhà vợ khi họ vào can ngăn. Ngày 15/10, biết tin chị Hồng tới nhà Phó công an xã trình bày việc gửi đơn thư tố cáo chưa được giải quyết, Dưỡng đã âm thầm theo dõi và tìm cách ra tay. Khi chị Hồng vừa bước ra khỏi cửa, Dưỡng thủ sẵn hai con dao chọc tiết lợn, lao vào đòi chém giết chị Hồng và tuyên bố “thà giết vợ chứ không chịu ly hôn” nhưng bị dân làng khống chế. Sau đó, Dưỡng bị công an xã tạm giữ 3 ngày. Ngày 18/10, Công an huyện Thạch Thất đã gọi hai vợ chồng chị Hồng lên giải quyết. Với hành vi dọa giết vợ, Dưỡng chỉ bị xử phạt hành chính và buộc viết giấy cam đoan không được tiếp tục bạo hành vợ. Được biết, Dưỡng từng có 2 tiền sự về tội đánh đập, ngược đãi vợ con và một tiến án về tội Phá hoại tài sản.

Leave a Reply

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *